You are not connected. Please login or register

HẢI HOÀ TRONG TÔI LÀ……. (Ngân)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 HẢI HOÀ TRONG TÔI LÀ……. (Ngân) on Thu Apr 15, 2010 11:51 pm

Tôi đã phải giằng xé lí trí để quyết định có nên di Hải hoà hay k: sợ hôm đó thi thể dục, rồi lại lo trùng lịch học triết, rồi đủ thứ chuyện linh tinh lang tang….Thế là sau bao ngày đắn đo suy nghĩ quyết định KO ĐI.
Ngay sau đó tôi đọc được bài viết về cảm xúc của anh Bợp Đát sau khi tiếp xúc vs anh Ku. Ý định đi Hải Hoà bắt đầu nhen nhóm trong tôi (khoảng40% rùi). Rồi lại đc nghe mấy anh kể về anh ku. Lúc này thất sự rất muốn đi Hải Hoà để xem anh Ku là ai, là ng ntn mà có thể khiến cho ae ai cũng có những cảm xúc nhất định khi gặp….Thế là quyết định đi Hải Hoà( căn bản một phần là cũng chưa đến Thanh Hoá bao giờ). Càng có thể chắc chắn quyết định đi Hải Hoà là đúng đắn hơn khi tối hum đi PR ở Tâm Việt về, mấy ae đi gogo, đây là lần đầu tiên đc tiếp xúc vs anh ku. Mới lần đầu tiên tiếp xúc mà có thể nhận xét về tôi chuẩn ko cần chỉnh tới 70-80% như thế(muốn bít nhận xét gì hỏi anh í).
*Thứ 6, ngày 9, tháng 4, năm 10: Dậy sớm đi mua dây dù, bông, băng,.. về chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi.Chiều, sau khi học xong tiết cuối cùng về nhà lấy đồ đạc, sau đó cùng vs 3 tình iu nữa đi taxi ra bến xe nước ngầm - nơi đã hẹn cả đội. Có 2 điều cảm thấy bực mình , khó chịu: Một là phải để 3 tình iu đến muộn đi chuyến xe sau, hai là lên xe đông quá trời qua đất luôn, mà theo cách gọi của Táo bón là “ bị chèn như chèn lợn con í”. Bài học đầu tiên khi đến Hải Hoà: Tạo SƠ ĐỒ CẢM XÚC cho bản thân, thấm thía đc một câu: “Người giỏi ko phải là người biết nhiều điều, mà là người biết áp dụng được những điều mình biết” .
*Thứ 7, ngày 10, tháng 4, năm 10: Mãi 1h30 ae mới học xong, ban tổ chức vẫn tiếp tục ở lại họp để chuẩn bị cho chương trình. Vì trong nhà xuất hiện “đối tượng lạ” - muỗi, có khả năng gây sát thương cao nên một số ae quyết định ra chòi ngủ - lần dầu tiên đc ngủ giữa không khí của biển, thoải mái, dễ chịu. 6h30 nhận đc lệnh của anh Ku, ae tập thể dục ( lần đầu tiên tập thể dục mà đc lên hình), rồi sau đó về măm măm bữa sáng. Từ 8h-10h là thời gian tự do: có một số ae đi đón người chơi của Tâm Việt TH, CLB.SVL, một số thì ra làm quen và giới thiệu về TC Hà Nội,…10h chương trình bắt đầu và tất cả cùng làmquen vs nhau. Sau đó có sự xuất hiện của 2 nhân vật là anh Lưu và chị Dương - Giảng viên Tâm Việt HN, cùng lắng nghe những bài học để đối phó khi gặp cơ động của anh Lưu.
Về căn bản thì sáng thứ 7 là giao lưu, hoạt động bình thường. Ngoại trừ một điều, anh Minh đã yêu cầu làm một việc khá thú vị: Mỗi người cầm 2 viên đá lạnh trong lòng bàn tay, nhiệm vụ của người chơi chỉ là chờ đợi cho đến khi nào viên đá đó chảy hết thì bạn đc ngồi xuống đất. Thật sự lúc đó tôi cảm thấy khá là nản, đảo mắt quanh một lượt chỉ còn tôi. Lúc đó, anh Minh thì luôn nói vs ng chơi là bạn có thể dừng bất cư lúc nào bạn muốn, nhưng lúc đó he0 kòi, Linh, Mai luôn hô cố lên, đừng từ bỏ…thế là tôi tiếp tục, nhắm mắt và ko suy nghĩ điều gì, chỉ tập trung vào hai viên đá trong lòng bàn tay…
Đến chiều, cả đội học đc khá nhiều điều: cách buộc dây, cách dựng lều từ anh Ku. Dã man nhất là anh Lưu yêu cầu cả đội ăn dã tràng ……..
*CN, ngày11, tháng 4, năm 10: Tất cả các đội tập trung và bắt đầu cho hành trình “Giải phóng miền Nam”. Tuy ở chặng 1 đội tôi về cuối cùng nhưng nhờ có sự cổ vũ hết sức nhiệt tình từ các đội bạn nên cũng đã hoàn thành khá tốt chặng 1. Thật sự lúc đó tôi vẫn chưa có cảm xúc gì lắm. Chỉ cho đến khi được chọn làm “thương binh”, nằm trên cáng để cho đồng đội khiêng, mới đầu cứ nghĩ đc nằm là thoải mái nhưng thật ra ko pải vậy. Cái cảm giác mà một mình mình được nằm trong khi cả đội phải vất vả khiến tôi khó chịu, ko thoải mái….Phải nói thật là phần mạng nhện này mình tức H.A lắm đấy, mạng nhện cua đội mình lằng nhằng hơn đội khác rất nhiều, còn H.A lại bảo “Cuộc đời là ko công bằng…” cái gì gì đó . Lúc đó tôi rất giận nhưng sau đó nghĩ lại thì rõ ràng mình đã sai: thay vì cùng đội nghĩ cách vượt qua thì tôi lại so sánh, chỉ trích (nghĩ lại thấy H.A đã chỉ ra cho mình một bài học, tks nhìu) Càng cảm thấy mình là một gia đình hơn là một đội hơn khi cả đội cùng nhau vượt qua phần mạng nhện. Cả đội hy sinh để một mình tôi vượt qua. Lúc đó trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất là vì mình, vì một mình mình mà cả đội hy sinh....Cuối cùng cả đội ( dù đa phần đều bị thương) vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ khiêng "thương binh" về đến nơi an toàn (hoan hô đội mình).
Thực sự rát cảm ơn anh KU, chị Q, anh Lưu, chị Dương và ban tổ chức đã cho tôi một chuyến đi đầy ý nghĩa và bổ ích, để tôi có thể thức sự cảm nhận thế nào là một đội, một gia đình: Bạn ko là gì, tôi ko là gì, nhưng chúng ta là tất cả!!!............

Xem lý lịch thành viên http://tcfamily.zforum.biz

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết