You are not connected. Please login or register

Cảm xúc sau cùng (Mai)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Cảm xúc sau cùng (Mai) on Thu Apr 15, 2010 11:48 pm

Chuyến đi này quả thật là điểm nhấn đầu năm của tôi. Sau 2 ngày 10-11/4 tôi đã học hỏi và nhận ra nhiều điều. Biết thế nào là đồng đội là đội trưởng là sức mạnh của team. Và hơn thế là TC family.
Đắn đo, lo lắng lắm tôi mới quyết định đi HH và khi đã đăng kí xong cũng là lúc tôi xác định tư tưởng mình đi là để làm việc để học chứ ko phải đi chơi. Thứ 6 vừa đi học về hớt hải fi ngay ra bến xe Nước Ngầm và cảnh tượng đầu tiên đó là 4 đứa: Ngân, Linh,Tuấn Anh và tôi băng qua đoạn đường vô cùng đông vui. tấp nập. tha hồ hít khói. Chưa hết cả đội nhà mình phải bon chen trên chiếc xe ko thể rộng hơn. Ai ngồi thêm được nữa chắc chết liền. Sax đã thế cái mùi tất ở đâu đó càng ngày càng lên level. hixx.Vàng Anh, Vũ, Duy ko đuổi kịp nên đành đi chuyến sau. Xe đi giữa đường thi gặp Police. Tôi bắt đầu thấy lo, chưa đến HH mà đã có nhiều chuyện ko may xảy ra. Nhưng sau đó cả đội chém gió hát hò vui vẻ thì tôi đã thấy bớt lo hơn và tin rằng đội mình sẽ đến HH an toàn.
9h30: aahhh HH đây rồi, ai thế nhỉ ?Anh Nở nè, kia là A.Ku fải hem, chị Quỳnh nữa. Gặp được anh em bao nhiêu mệt mỏi sau chặng đường dài dường như tan biến trong tôi. Sau bữa cơm ko mấy hợp cho lắm( nhưng vẫn ăn) hehehe. Cả đội học luôn bài vẽ biểu đồ cảm xúc và cũng là lần đầu tiên tôi học thiền. Nghe a.Ku giảng giải tôi vỡ ra nhiều điều chưa bít. Mặc dù mệt nhưng chẳng là j so với những bài học đang diễn ra. Mãi 4h mới ngủ hồi hộp ko bít ngày mai thế nào.
6h sáng ae dậy tập thể dục dưới sự điều hành của Quân. Hêhê lần đầu tiên tập thể dục mà quay phim. Tôi tận hưởng cái nắng đầu tiên của 1 ngày mới sẵn sàng vào cuộc chiến. Sau đó cả đội lên ăn cháo cá( cũng ngon fết nhỉ). 9h có 3 bạn nữ xinh xắn bên CLB SNL đến tôi đã kịp làm quen và hỏi han tình hình. 10h bài học đầu tiên là nắm trong tay 2 viên đá cho đến khi nó tan hết. Cầm viên đá lạnh buốt trên tay tôi nghĩ ko bít bao jờ mới chảy hết đây. Cảm giác đâu tiên là buốt thấu xương rồi dần mất cảm giác. Cố lên quan trọng ko fải là người nhanh nhất mà là mình đã vượt qua nó ntn.Viên đá tượng trưng cho thử thách mà bạn đang và sẽ trải qua. Ăn trưa xong cả đọi nhanh chóng tập trung thành 4 đội như đã chia. Được ae fân công tôi giữ chức đội trưởng đội “3m cưa đôi”. Vinh dự lắm chứ. Nhưng đó cũng là lúc tôi đã fần nào hiểu hết 2 ỹ nghĩ trách nhiệm của 2 chữ này. Trải qua nhiều fần thử thách liên quan đến con dã tràng rồi cao trào là ăn nó thì đội tôi có aVinh ko chịu ăn. Lúc đấy tôi đã dùng 2 chữ đội trưởng của mình ra để bắt aV ăn cuối cùng đã thành công. Tinh thần của toàn đội được duy trì đến hết buổi chiều. Tôi vui vì ko ai cảm thấy mệt và muốn nghỉ. Buổi tối đã đến chương trình gala có những yêu cầu riêng đòi hỏi mỗi đội cần chuẩn bị. Nhìn đội nào cũng xong mà đội tôi vẫn đang tranh cãi tôi dần mất bình tĩnh và gắt gỏng. Nhưng chính ng bạn tôi đã nhắc:” một leader ko nên để mất bình tĩnh”. Nghe xong tôi cố nhìn lại và điều chỉnh thái độ. Đêm gala qua đi trong tiếng cười niềm vui khi được nhảy và hát. Tối hôm đây đội mất 2 đt và tìm thấy 1 cái, fát hiện bọn thanh niên có ý định ko tốt, tôi bất đồng quan điểm với bạn mình. Nhiều sự việc đến nhanh quá làm đầu tôi như muốn nổ tung, mệt mỏi, muốn gào thét thật to. Nhưng tôi nên kiềm chế bản thân vì biết mình là ng rất dễ nổi nóng.ko được ảnh hưởng đến đội. Phải ngủ thôi mai sẽ mệt đấy và tôi chìm vào giấc ngủ.
Cuộc chiến ngày hôm sau khiến tôi nhận ra nhiều điều. Tôi đã được chứng kiến từng thành viên trong đội quyết tâm, nỗ lực, đổ mồ hôi, kiên trì, chịu đựng cùng nhau vượt qua thử thách. Chưa lúc nào tinh thần đồng đội, sự đoàn kết lại giúp chúng tôi nhiều đến thế. Chúng tôi đã dựa vào nhau để đi lên. Tất cả đều đã mạnh hơn chính mình.đều đã thấm mệt đã trải nghiệm. Chính sức mạnh team đã thôi thúc chúng tôi đi hết chặng đường. Riêng bản thân mình thì đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận hết trách nhiệm của người đội trưởng. ko chỉ có quyền đưa ra quyết định mà còn lên dây cót tinh thần cho đội nữa. Bản thân tôi cũng đã cố gắng hết sức để nung nóng tinh thần của đội song chưa đạt kết quả cao. Tôi cũng đã nỗ lực, đã bỏ qua chán nản, đã đấu tranh tư tưởng vì biết mình đang ở vị trí nào.Tôi nghĩ rằng 4 chặng đầu tiên tinh thần của đội khá tốt nhưng sau đó vì 1 lí do mà tinh thần đội trùng xuống. Lúc đây chính tôi cũng ủng hộ phương án tránh luật bởi nhìn ae gồng mình khiêng đồng đội trong khi đó tôi chẳg júp được j tôi ko nỡ. Vậy là bỏ cuộc. Nhìn đội khác cố gắng đi hết chặng đường tôi mặc cảm vô cùng. Bản thân mình là đội trưởng mà còn ủng hộ ý kiến tiêu cực. tại sao mình ko truyền được lửa cho ae. ko hô quyết tâm để làm. Và chính heo còi đã giúp tôi nhận ra mình cần fải làm j. Cuối cùng cả đội cũng về đến đích và hoàn thành chặng đường. Lúc đó tôi nhận ra sức mạnh của team, nhận ra mọi việc chỉ khó khi mình chưa bắt tay vào làm, nhận ra khi có đồng đội thì ko việc j là ko thể làm được, nhận ra mình đã trưởng thành hơn chút ít. Cầm chứng chỉ trên tay tôi vui mừng vì mình đã học được quá nhiều điều. Còn vô số những cảm xúc khác nữa mà ko thể nói hết. Tôi chỉ muốn nói rằng hãy cố gắng hết sức vì những điều mình muốn làm bởi xung quanh mình còn có những người bạn.
Gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến chị Quỳnh, anh Ku,a Nở và ban tổ chức đã tạo cơ hội cho tôi được trải nghiệm được khám phá chính bản thân mình.

Xem lý lịch thành viên http://tcfamily.zforum.biz

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết