You are not connected. Please login or register

Là thử thách...? Là tình đồng đội...? Hay là lãnh đạo thực sự...? (Vương Thuỳ Linh)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

+, Trước chuyến đi trong đầu tôi luôn nghĩ rằng: " Lần này đi cũng như những lần trước thui, chả có gì khác cả, TC nhà mình đi đâu cũng quậy tưng bừng, chơi nhiệt tình. Nếu có khác chắc cũng chỉ là lần này sẽ có cơ hội được học hỏi thêm 1 vài điều và được thăm quan 1 vùng đất mới cùng với những người bạn của mình".. Nghe rất thú vị, rất hồi hộp, đợi chờ 1 chuyến đi " du lịch" thật vui vẻ, thoải mái hay có thể nói là để nghỉ ngơi.
+, Chiều thứ sáu ngày 9 tháng 4 cùng với 2 người bạn sau khi kết thúc buổi học cuối tuần vào lúc 4h, bộ 3 cùng với một nhân vật hoàn toàn mới là Tuấn Anh bạn Mai đi taxi đến bến xe Nước Ngầm ( điểm hẹn của đội) để bắt xe Vinh đi đến Thanh Hoá. Địa điểm cụ thể là bờ biển Hải Hoà, Tĩnh gia, Thanh Hoá. Cảm giác vừa thúc giục vừa vui vẻ vừa hồi hộp bao kín đầu. Sau 1 time dài đội đã có mặt tại nhà hàng Hà Đại. Một buổi tối đối với tôi là mệt mỏi, có lúc tức, có lúc buồn ngủ cực kỳ luôn và có lúc đói khủng khiếp. Nhưng cũng đã qua buổi tối của ngày đầu tiên. Ngày thứ 2 của cuộc hành trình bắt đầu bằng việc chạy bộ trên bãi biển. Cảm giác thoải mái thật, rồi tập bài tập thể dục của TC. Công việc tiếp theo là ăn sáng và đợi đến giờ........Đầu tiên luôn là màn chào hỏi và làm quen. Cảm giác lúc này thú vị quá đi. Quen được nhiều người mới. Nhưng sự thật ngày thứ hai này ngoài việc vượt qua thử thách là nắm đá ở tay ra không có gì khó khăn và để lại ấn tượng cho tôi. Ngày thứ hai trôi qua như vậy đấy.
+, " Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại có ngày như thế" đè nặng trên vai tôi là 2 chữ đội trưởng. Điều này cũng quá đủ để tôi phải suy nghĩ và làm cách nào để hoàn thành trách nhiệm của người đội trưởng. Sau khi ăn sáng xong anh KU cho tập hợp tất cả đội trưởng lại và đưa ra một số điều nhắc nhở để 4 đội chúng tôi chuẩn bị. Cuộc thử thách của chúng tôi bắt đầu. Và thử thách đầu tiên là " đua thuyền trên cạn". Đội chúng tôi gồm có 8 người, trong đó chỉ có 3 nam còn lại là nữ. Thử thách này là thử thách đầu tiên đội chúng tôi có 1 e tên là Hoa thuộc clb S&L, e nhỏ và yếu nên bị sức nặng của những người đằng sau kéo lại. Chân e liên tục tuột khỏi người tôi. Nhìn 3 đội bạn di chuyển rất nhanh, đã gần về tới đích mà đội của tôi vẫn đang ì ạch phía sau. " Mình là đội trưởng, mình cần phải làm điều gì đó". y' nghĩ thoáng qua đầu tôi và bằng mọi sức lực tôi vừa đi vừa kéo chân em đặt lên đùi, di chuyển và hô " cố lên". Cùng với sự cố gắng của đội cũng như sự cổ vũ nhiệt tình của đội bạn, đội của tôi dù là sau cùng nhưng cũng đã về đến đích. Sau đó, chúng tôi nhận được mật thư và giải mật thư. " hãy hoá trang thành bộ đội vượt hàng rào dây thép gai tiến đến play cu". Ở thử thách này đội chúng tôi đã phạm phải 8 lỗi trong đó phần nhiều là do em Tâm gây ra. Sự thật tâm trạng lúc đó của tôi rất tồi tệ. Tôi cảm thấy rất giận em Tâm vì đã làm ảnh hưởng tới đội. Ngay sau lúc tới điểm tập kết thứ 2 là ghềnh đá. Chị Q hỏi cảm giác ntn? Rồi đội mắc bao nhiêu lỗi? Lúc đó trong đầu tôi chỉ có trách móc và nói rằng em Tâm mắc nhiều lỗi nhất. Sau hành động đó đầu tiên tôi thấy thật thoả mãn vì được trách móc người khác, nhưng sau khi ngồi nghĩ và cùng nhau làm việc để vượt qua thử thách thứ 2 tôi mới cảm thấy mình tồi tệ. Chưa tìm hiểu điểm mạnh cuả người ta, chưa suy nghĩ gì đã tự nhiên trách móc làm cho người ta lo và sợ. Ngay sau đó tôi đã nói với e đó là tôi nói ra lỗi để e xem xét và sửa chữa chứ không có ý nói gì em. Lúc đó cảm xúc của tôi đã bất đầu xuống thấp. Tôi luôn gắt gỏng và k chịu nghe người khác khi làm việc. Thực sự tôi chỉ nghĩ được rằng làm cách nào để về đích, bỏ qua mọi mối quan hệ, sự đoàn kết. TÔI ĐÃ SAI thêm 1 lần nữa. Sau khi vượt qua thử thách làm đồn bốt để bắn địch chúng tôi lại nhận được mật thư, di chuyển lên núi. Lần này tôi lại mắc phải sai lầm quan trọng, tôi 1 mình trèo lên núi, không để ý đến những thành viên phía sau, tôi chỉ ngước lại sau đúng 1 lần để xem đội lên hết chưa rồi lại đi tiếp. Tôi luôn nghĩ rằng mình là đội trưởng, cái gì mình cũng phải đứng đầu, cái gì mình cũng phải làm đầu tiên, là người tiên phong đầu tiên. Nhưng tôi không hề biết rằng dù tôi có là gì đi nữa nếu k có đội, k cùng nhau làm việc thì tôi chẳng làm được gì và tất cả đều vô nghĩa. Điều này đã được chứng tỏ ngay sau khi chúng tôi lên được núi và bắt đầu thử thách gỡ mìn. Chỉ khi nào cả đội thống nhất, đoàn kết nhau lại, cùng làm, cùng nghĩ 1 việc thì nó mới thành công thực sự. Và sau khi hoàn thành thử thách gỡ mìn chúng tôi bắt đầu giải mật thư tiếp theo và bắt đầu xuống núi. Lần này tôi thực sự lấy lại được niềm tin và bắt đầu cố gắng lại. Cả đội chúng tôi đã cùng xuống núi, trong khi chân nối lại với nhau bằng 1 sợi dây và miệng hát. Mặc dù là về điểm tập kết cuối cùng nhưng cả đội dường như không để ý đến kết quả và bước về phía trước. Ỏ điểm tập kết này chúng tôi lại cùng nhau xếp thành vòng tròn, thực hiện "bánh xe lịch sử", sau đó anh KU chọn ở mỗi đội 1 người để làm bênh nhân. Và nhiệm vụ lúc này của đội chúng tôi là băng bó cho bệnh nhân, làm cáng thương và đưa bệnh nhân đến trạm tiếp theo. Chúng tôi lại theo sơ đồ đến trạm kế tiếp. Trên đường đi chúng tôi đã thay phiên nhau khênh bệnh nhân. Những giây phút này mới thực sư khó khăn và có ý nghĩa đối với đội chúng tôi. Đội tôi có 3 nam, 1 người đau tay trái, 1 người đau tay phải và một người thuận tay trái. Nhiều lần cả nữ cũng thay nhau khiêng, lúc đó tôi thực sự cảm động và bất ngờ hơn là em Hoa người mà tôi đã trách móc từ vòng đầu tiên lại là người nỗ lực nhất đội. E đã khiêng bệnh nhân từ đầu đến cuối và không đổi người. Thực sự tôi cảm thấy hối hận, cảm thấy mình quá bé nhỏ trước e. đoạn đường rất dài, đến lúc cả đội tôi dường như kiệt sức. đã có giây phút chúng tôi nghĩ rằng " hay mình bỏ cuộc, dù sao cũng k thể thắng" nhưng rồi thành viên trong đội vẫn quyết định bước tiếp, mặc dù ai cũng mệt mỏi, những bước chân dường như trĩu nặng nhưng trên khuôn mặt thì tràn đầy niềm tin và sự quyết tâm. Dường như chính những giây phút như thế này chúng tôi mới thực sự bị gắn kết bằng 1 thứ keo dính vô hình nào đó. Chúng tôi có thể cảm nhận, có thể nghe thấy tiếng tim đập nhanh và gấp của những người đi bên cạnh và lúc đó chúng tôi đều chung 1 ý nghĩ " chúng ta là một gia đình, chúng ta k được từ bỏ". 1 người vì mọi người thì có lẽ chúng ta đã quá quen thuộc, nhưng đối với chúng tôi cái cảm giác bây giờ mới thực sự quý giá, cảm giác" mọi người vì một người". Bằng tất cả niềm tin và sự cố gắng chúng tôi đã đến được điểm tập kết. Và bắt đầu vào thử thách thứ 4, lần này trước mặt chúng tôi là 1 lưới nhện, giăng chằng chịt. Ban tổ chức yêu cầu mỗi đội phải băng qua cái lưới đó mà không trạm vào lưới. Đội chúng tôi và cá nhân tôi lúc đó cảm thấy quá bắt công khi tấm lưới của chúng tôi là lằng nhằng nhất, trong khi đội chúng tôi có rất nhiều người. Thay vì việc nghĩ cách xem làm thế nào để vượt qua, tôi đã đứng đó so sánh, cảm tháy là không công bằng. Lúc đó tôi quên hẳn rằng mình đang là đội trưởng. Việc mình cần làm là bàn với đội xem giải quyết vấn đề như thế nào chứ không phải đứng đó mà so sánh. Sự thật bây giờ tôi rất muốn quay ngược lại thời gian, để tôi biết suy nghĩ hơn. Nhưng quá muộn rồi, ban tổ chức ra lệnh bắt đầu thử thách, tôi là người đi đầu tiên và k qua được. Lúc đó cảm giác tức tối, bực giận vây quanh cơ thể tôi và dường như biến tôi thành 1 con thú không biết suy nghĩ. Tôi đã gắt ầm lên, quát linh tinh hết cả, kể cả người trong ban tổ chức. Sau đó tôi đã nghe thấy bên tai 1 câu nói mà đến bây giờ nó vẫn vang vang bên tai " bình tĩnh lại đi, đang làm đội trưởng đấy, như thế này thì giải quyết được việc gì nữa". Thực sự câu nói đó đã làm tôi thức tỉnh, suy nghĩ hơn. Lúc đó tôi nhận ra rằng mình là đội trưởng, nhiệm vụ của mình không phải ra lệnh, không phải gắt gỏng, không phải yêu cầu thế này, thế nọ càng không phải trách móc mà là lắng nghe đội, thâu tóm, hiểu đội mình. Nhận ra điểm mạnh của từng người, phát huy nó đúng thời điểm, đúng cách. TÔI ĐÃ THẤT BẠI THỰC SỰ. Tôi nghĩ rằng đội mình sẽ không vượt qua được thử thách này, nhưng rồi 2 thành viên nam trong đội đã hy sinh để 1 thành viên nữ vượt qua. Một lần nữa cái cảm giác mọi người vì một người dường như cháy lại trong tôi. Và nó dường như bùng cháy mãnh liệt khi chính thành viên nữ đó đã chia sẻ sau thử thách này. Tôi đã bật khóc, nghẹn ngào, xúc động, cảm phục. Đội chúng tôi thật tuyệt vời, cảm xúc của tôi lên đến đỉnh điểm và thực sụ tôi đã có 1 gia đình thứ hai. Đúng lúc đó tôi cũng nhận ra rằng người lãnh đạo tốt trước hết phải là 1 người nhân viên tốt. Vì sao? Vì khi là nhân viên sẽ nghe được tiếng nói của đồng đội, không đặt mình cao hơn, giảm đi cái tôi mạnh mẽ của mình. Và cuối cùng tôi đã vứt bỏ được cái trách nhiệm đội trưởng to lớn kia, tìm lại là chính mình là một thành viên trong gia đình " Biển Chuối". Trạm cuối cùng, đưa bênh nhân về đích, vượt đường đầy nắng gió và cát, nhưng trong tim mỗi thành viên đều rất vui, có thêm niềm tin, tình cảm gia đình. Chúng cộng lại hợp thành ngọn gió đẩy chúng tôi về đích nhanh chóng. Và chúng tôi đã về đích an toàn, tràn ngấp tiếng cười. Lúc đó chúng tôi đã không còn nghĩ đến việc kết quả ntn? Điều duy nhất là chúng tôi đã cùng nhau hành động, thực sự cùng nhau vượt qua những giây phút khó khăn để biết nhau, hiểu nhau, chia sẻ nhau, thông cảm cho nhau.
+, Chương trình đã kết thúc, đã rất thành công. Giúp chúng tôi biết và hiểu được thế nào là thử thách, là tình đồng đội và giúp chúng tôi có thêm 1 gia đình thực sự. Đối với tôi mặc dù là một người đội trưởng thất bại, hoàn toàn thất bại. Nhưng tôi lại nhận ra được nhiều điều, học cách lắng nghe và cảm thông, chia sẻ và lòng nhẫn lại. Và nhất là tôi đã là một thành viên thực sự của gia đình " Biển Chuối".
Cá nhân tôi xin cảm ơn chương trình, cảm ơn chị Q, anh KU, ban tổ chức chương trình cũng như tất cả những thành viên tham gia và đặc biệt là gia đình thứ hai của tôi" Biển Chuối" chúng ta thật tuyệt vời. ." Là thử thách...? Là tình động đội...? Hay là lãnh đạo thực sự...? KHÔNG, LÀ TẤT CẢ.
XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN VÌ ĐÃ LẮNG NGHE NHỮNG CHIA SẺ CỦA TÔI.
Chia sẻ

Xem lý lịch thành viên http://tcfamily.zforum.biz

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết