You are not connected. Please login or register

Hải hòa và những trải nghiệm khó quên (Hoa)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Đây là lúc hồi tưởng lại toàn bộ cuộc hành trình ! Mời cả nhà cùng hồi tưởng lại với he0k0i !!!

BẮT ĐẦU :

Ngày thứ nhất (9/4/2010)

- 16h: bắt đầu xuất phát từ nhà , hai xe máy gồm ếch lai táo , bạn he0 lại he0 xuất phát đến bến xe nước ngầm . Đường đông đi choáng thật , bụi tung bay lại quên kok mang khẩu trang với kính thế là hứng đủ .
- 17h: Lên xe , cái xe thì bé mà người thì đông , chở người mà cảm giác giống chở lợn . Ngồi trên xe lo lắng rất nhiều : lo sức khỏe ko đủ làm ảnh hưởng đến đội , lo 3 người lỡ chuyến xe kok biết thể nào , lo không biết đến Thanh Hóa có nguy hiểm gì kok ….
- 20h: đến được biển , nghe tiếng sóng biển , cảm giác thoải mái hẳn , nó thích biển lắm ^__^ . Vì nhìn thấy biển rộng lớn là thấy mọi nỗi buồn tan đi .... Rồi thấy ban tổ chức trong đó , có anh Nở , chị Quỳnh , anh Minh – TV Thanh Hóa và người mà nó khá hồi hộp muốn gặp đó là anh KU . Ăn uống , chè chén và ngồi vào bàn chia sẻ . Bài học đầu tiên là SƠ ĐỒ CẢM XÚC với mục đích nhìn vào đó ta có thể điều chỉnh cảm xúc , thay đổi thái độ và đánh giá được tiêu chí đặt ra . Anh Minh bắt đầu dẫn thiền , nó tĩnh tâm nghĩ lại mọi chuyện và cảm thấy có cái gì bay trước mặt rồi lướt qua đầu nó , lúc đầu chỉ nghĩ đó là ai đó trêu nên càng tập trung , mở mắt ra mới biết đó là “bướm ma” (hơi sợ sợ vì anh KU bảo đó là điềm >”<) .
- A KU chia sẻ về cách điều hành một cuộc họp : thứ nhất – nhìn vào người nói tạo hứng thú ; thứ hai – thay đổi chính mình trước khi thay đổi người khác ; thứ ba – mỗi tuần một người điều hành tổng thể , luân phiên => bài học : đi đôi giày của người khác để tôn trọng nhau hơn . Câu ghi nhận để học tập “Người thông minh phải là người biết nhiều mà là người biết áp dụng ngay những gì mình biết” . Thứ tư : chuẩn bị lịch trình – THỪA RA , NHIỀU HƠN , khi vào đội phải bóc tách cảm xúc của mình ra , thể hiện tất cả cx “ÉP , NHẤT , BỨC PHÁ , THÀNH CÔNG” . Làm theo lịch trình , tuy nhiên phải dự kiến tình huống có thể xảy ra , các phương án được đắt ra => tất cả vì một chương trình thành công , vứt cá tính cá nhân .
- A Minh chia sẻ về tam giác vàng (cười-khen-đặt câu hỏi & lắng nghe) : gật đầu lắng nghe , sử dụng khởi tạo ý tưởng (trước mỗi cuộc họp nhắc lại 3 nguyên tắc) , vi phạm thì khích lệ . Có 1 người điều hành , 1 thứ ký list chuẩn bị để thành viên đóng góp
- TỔNG KẾT : thứ nhất : bầu đội trưởng , đặt mình vào vị trí lãnh đạo => Khẳng định ai là người lãnh đạo có tầm , tâm và chí . Thứ hai : BT về nhà đọc cuốn “go team” và “kết dính” . Thứ ba : vì sao có sơ đồ cảm xúc (có mục đích , khảo sát mong muốn của nhứng người bạn sẽ lãnh đạo họ) . Thứ tư : khi muốn làm 1 chương trình cần nhớ 3 tiêu chí trước-trong-sau , trước chọn tên chương trình , xây dựng kế hoạch-lịch trình (bắn tỉa,phân công nhiệm vu, mô tả công việc) , trong : kịch bản điều hành , lịch trình theo tình hình thực tế , sau : tổng kết , đánh giá , khen thưởng , công khai tài chính rõ ràng .
=>>> Cảm xúc của ngày đầu tiên rất là củ chuối : trên xe thì lo lắng thấp thỏm , hồi hộp . đến nơi thì vui và đầy hứng khởi học tập  . Sướng nhất là lúc ngủ ở chòi , trước mặt đen sì sì nhưng biết là biển , có tiếng sóng , rồi an hem nằm cạnh . vui và mệt ^__^

Ngày thứ hai (10/4/2010) :

- 7h : dậy , ăn sáng chém gió lung tung rồi cùng anh đạt ra đón các thành viên . Đi bộ từ bãi biển ra đường lớn , lúc đầu kok nghĩ nó xa thế ai ngờ đi mới biết nó xa thế nào . Hai ba con lê lết mãi mới ra tới nơi , bắt đầu công cuộc gọi điện cho các thành viên và … ngồi chờ . Càng chờ càng nản , vì gọi cho các thành viên mãi chả thấy đâu , rồi chờ anh Lưu chị Dương , may về sau được đi taxi về , sướng 
- 10h30: chạy ra và bắt đầu training !!! Mở đầu là giới thiệu thành viên , chơi trò chơi ! A KU chia sẻ : 3 sạch , 5 không và 3 nên . A Lưu : kỹ năng sinh tồn là đối phó với hoàn cảnh để thoát khỏi khó khăn => người có khả năng sinh tồn là người có thể làm chủ được hoàn cảnh . Bài học : QUAY LẠI LÀ BỜ …..
- Và ấn tượng nhất là bài học nắm đá lạnh cho tới khi nó tan hết . Cảm giác rất thú vị : lạnh buốt , tê cứng rồi cảm thấy quen dần và nằm chặt hai viên đá trong tay , cảm nhận cái lạnh của đá và bắt đầu nhìn xung quanh , hết nhìn người chơi lại nhìn ban tổ chức rồi nhìn trời nhìn đất nhìn biển , nhận ra nắng vàng , biển xanh , gió mát => sướng 5 phút =))
- Sau bài tập này là chia sẻ của thành viên và bài học từ phía ban tổ chức : Vượt qua chính mình , vượt qua thử thách . Thứ nhất : Phải nhanh hơn , im lặng để tập trung , “một nơi mà ai cũng đào thấy báu vật CHÍNH LÀ BẢN THÂN” . Sẽ ko tìm được mình nếu chỉ để ý những điều xung quanh “IM LẶNG ĐỂ LẮNG NGHE SỰ ĐAU ĐƠN CỦA CHÍNH MÌNH” . Thứ hai : Con người có 3 yếu tố TÂM-THÂN-TA : TÂM – nằm ngoài thân xác , THÂN – cảm giác , TA – cái tôi
- 12h: ăn cơm , ngon ơi là ngon , có bate của Vàng Anh , nói chung cơm ngon vì đói và mệt  .
- 13h05 : với 4 bài tập liên quan tới dã tràng : thú vị nhất là vụ ĂN DÃ TRÀNG thật nhớ đời , sau đó vệ sinh môi trường biển rồi xuống biển tung tăng 
- Tối là GALA lửa trại : hát hò , nhảy múa , thác loạn rồi lại nằm ở chòi ngủ ……

Ngày thứ ba (11/4/2010) CHINH PHỤC THỬ THÁCH

- Chặng 1 : đua thuyền trên cát , vượt hàng rào gai , rồi đi bộ 2km đến địa điểm thứ hai
- Chặng 2 : làm lô cốt và thuyết trình
- Chặng 3 : Lên núi , chơi dò mìn
- Chặng 4 : buộc chân xuống núi
- Chặng 5 : Khiêng người bị thương
- Chặng 6 : Đưa người qua hàng rào gai
- Chặng 7 : Lên xe tăng về đồn

=>>> Giờ khi ngồi nhớ lại mọi thứ thì có lẽ ngày thứ 3 là ngày nhiều cảm xúc nhất : sự lo lắng khi đội đang tụt lại sau , cái tôi cá nhân , sự nóng giận . VÀ sự xấu hổ khi là kẻ bỏ cuộc ở chặng 5 . Từ trước đến lúc đó vẫn luôn tự nhủ mình phải cố gắng đến cùng , phải vượt qua mọi thử thách như bài tập nắm đá , thế nhưng kok hiểu tại sao lúc đó lại kok vượt qua chính bản thân mình để vực đồng đội lên , thấy anh em kêu mệt cũng chẳng làm gì để vực đồng đội dậy . Cảm giác chán nản khi đứng sau ở mọi chặng , suy nghĩ đằng nào cũng thua nên chắng cố gắng nữa , Và bước đi , khi nhìn thấy các đội vẫn cần mẫn khiêng cáng đi , còn đội mình ung dung đi tiếp , rồi về đến điểm tập kích , gặp các đội khác và nghe họ nói : Thế đội này bỏ cuộc à ? đội mình dù có về bét cũng không bỏ cuộc , chị Quỳnh thì nói : Hơi bất ngờ về kết quả này !!!. Cảm giác lúc đấy thật khó khăn , nước mắt như muốn chảy ra, cúi mặt xuống để che đi nước mắt đang chực dâng lên...mình là thành viên của đội , luôn nói thế này thế nọ mà kok làm thế nào để vực an hem dậy , kok tìm phương án để giúp đội cố gắng đến phút cuối cùng . Cảm thấy bản thân kém cỏi đến mức như là thất vọng về bản thân , và nhận ra cái tôi của mình quá lớn , khi đứng một mình , tự hào thế này thế nọ , tư tin thể hiện mình để rồi khi là một thành viên của đội thì kok có động thái gì để đội tiến nhanh hơn , tốt hơn . Dù ngày hôm đó mình kok phải là người lãnh đạo nhưng mình luôn đặt mình ở vị trí lãnh đạo và nhận ra mình là một người lãnh đạo tồi , vẫn bị cảm xúc làm chủ , thấy bản thân còn quá kém cỏi . Các chặng sau quyết làm cho đến phút cuối kể cả về cuối cùng , lúc lên nhận chứng chỉ cảm thấy buồn sâu sắc . Dù chỉ là một trò chơi nhưng chẳng đủ để ngụy biện cho sự kém cỏi của mình . Rồi sau đó ăn cơm và nằm ở chòi ngắm biển . Bỗng dưng hoàng anh chạy lên : cả nhà ơi , ra cứu anh nở , anh ấy bị mất sức … Dương như lúc đó kok tin vào tai mình , hàng loạt cậu hỏi đặt ra : mất sức là sao ? nở đâu ? chẳng lẽ nở sắp chết ? làm thế nào ? Sững lại trong mấy s chỉ kịp thấy táo đang vụt qua trước mặt thì quýnh quáng chạy theo . BN người lao ra biển , Mai cứ hét anh ấy ở xa lắm , nhưng thực sự lúc đó kok còn nhìn thấy anh ấy đâu . Cứ ngóng ra thật xa , nước mắt muốn chảy ra , nhưng lí trí bảo giữ lại vì tin rằng anh nở sẽ kok sao cả . Cứ tự trấn tĩnh mình như thế . Lúc đó đứng trước biển mới cảm thấy mình bất lực , bất lực vì đồng đội mình đang nguy hiểm mà mình chỉ có thể nhìn , sự hoang mang , nắng gắt … Cái cảm giác đồng đồi , anh em , người thân mình đang nguy hiểm mà mình chỉ có thể đứng nhìn , kok biết làm gì , kok biết nói gì , kok thể giúp … khó khăn , sợ hãi . Mới lúc trước còn ngồi cạnh anh ĐẠT trên chòi chỉ trò : NỞ kìa , đang đi ra biển kìa !!! đâu đâu em chả thấy lão đâu cả ??? Kia kìa , thẳng tay ba đây này ! À , con thấy rồi , lão Nở thối . Trong phút chốc , cảm giác sắp mất một nụ cười thật sự làm con người ta choáng váng . Nghĩ lại cũng thật buồn cười , người suýt chết ngồi nghỉ vẫn cười hô hố , người chẳng bị làm sao thì mặt cắt không còn giọt máu … Rồi sau đó là cảm xúc luyến tiếc của sự chia tay , chia tay người thủ lĩnh – sói trắng , nhận lại những bài học từ anh , và chính những bài học từ bản thân mình . Thứ thách lần này cho tôi nhiều trải nghiệm , niềm vui có và cảm xúc của sự thất bại cũng có . Cuộc đời sẽ còn nhiều khó khăn , phải tự hứa với bản thân chắc chắn sẽ kok được bỏ cuộc . Phải học tập và trải nghiệm thêm những kiến thức về làm việc đồng đội , vì nếu kok tôi sẽ kok bao giờ có thể trở thành một nhà GIÁM ĐỐC NHÂN SỰ GIỎI , phải làm , phải cố gắng . NHẤT ĐỊNH LÀM ĐƯỢC . Bài học nữa mà tôi nhận ra đó là : sự quý báu của anh em , phải trân trọng những người ở bên ta nhiều hơn … vì cảm giác chênh vênh mà chuyến đi và “ai đó suýt chết” cho tôi hiểu “sự quan trọng của những người xung quanh … "
Ngày hôm đấy cũng cảm thấy hiểu Mai hơn , thân với Mai hơn đôi chút , mặc dù từng là bạn thân hồi lớp 3 nhưng gặp lại thì mọi đã hoàn toàn ở quá khứ chẳng nhớ gì chẳng nghĩ gì , lần này là một lần trải nghiệm , một lần thắt chặt tình anh em , thắt chặt tình cảm bạn bè , thắt chặt niềm tin với đội , thắt con hình ảnh bản thân với cái tôi còn quá lớn , với niềm kiêu hãnh kok đúng chỗ và sự tự tin chưa có nền tảng vững chắc ....
Giờ là lúc gạt nước mắt , gạt sự xấu hổ cùng nỗi buồn thất bại để cố gắng , hoàn thiện lại bản thân , hoàn thiện chính mình ... NHẤT ĐỊNH LÀM ĐƯỢC !!! CỐ LÊN TÔI ƠI ...

Chia sẻ

Xem lý lịch thành viên http://tcfamily.zforum.biz

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết