You are not connected. Please login or register

Nhật ký Bèng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Nhật ký Bèng on Thu Apr 15, 2010 11:58 pm

Mấy ngày trước khi đi Hải Hòa , tôi thật sự đang buồn vì rất nhiều thứ , tôi strees rất nặng , và tôi luôn cảm thấy cô đơn , đôi khi tôi ko tin vào cái gọi là tình bạn , tình anh em , và xa hơn là tình yêu nữa . rất buồn và nhiều sức ép về nhiều thứ đã làm cho tôi ko còn niềm tin vào gì cả…( có đứa bạn mới gặp tai nan chết , rồi anh em phản nhau , đau đầu lắm)
nhưng 3 ngày cuối tuần đã làm lại tôi , tôi đc thay thế những cái buồn bằng niềm vui, sự chán ghét bằng sự quan tâm, tình đồng đội và tình anh em mà tôi đc trải qua mới đúng là thứ tôi cần , nụ cười trở lại với tôi thay cái vẻ mặt hình sự ^_^ . tôi nhớ đến tận hôm thứ 5 tôi vẫn chưa biết có đi được hay ko ,vì tôi vừa xin đc đi làm thêm mà, làm đc có 4 ngày mà đã xin nghỉ 2- 3 ngày cũng ngại ! nhưng tối hôm đó ngồi chém gió với anh em ở nhà , tụi nó kể về Hải Hòa gê quá, không biết TC đi bao nhiêu người nữa , cũng chẳng biết là đi tàu hay đi ôtô nữa . Rất lo cho một số người trong TC, nhất là mấy bạn nữ, và đêm hôm đó tôi quyết định , nghỉ làm đi chơi , chấp nhận đuổi ^^ bỏ 1 số việc tôi định làm vào tối thứ 6 . Hy vọng cái kỹ năng nghịch ngợm của tôi sẽ giúp đc TC khi đi xa,
3h chiều thứ 6 tôi có mặt ở bến xe nước ngầm cùng thằng bạn, 2 thằng đói quá đi làm 2 bát bún ốc, bị chém 35k 1 bát ( chắc là do mình đi biển 99 đây mà >_<), rồi ngồi chém gió
5h thì Hoa còi gọi vào đi , thế là đi , cái xe ôtô 30 chỗ mà nó chở 38mạng ) cũng may mình quen với mấy chuyện này nên ko sao , đi xe đó rất vui, cả xe chán phèo , có mỗi chỗ tôi là rôm nhất, vui nhất, thằng phụ xe rất dê cụ nhưng cũng ko dám trêu TC mình ( trêu táng chết ) . Tôi và Tuấn Anh đc ăn cái bánh mỳ kẹp thịt của pà chị thanh hóa mới gặp ( chắc thấy 2 thằng đói quá mà bụng kêu ọc ọc mà Haoai ko them ăn nên bà cứ nhét vào tay )
20h đến được Ngă tư cọc , xuống xe, thằng phụ xe quý quá cứ ôm, bắt tay lia lịa, cho cả số điện thoại nữa chứ ,cả bà thanh hóa kêu về nhà pà ấy ăn lẩu >_<
Đến nhà hàng hà đại thấy có 3-4 mạng ra đón, quỳnh ỉn, và thắng nở ra cứ ríu rít , ông Ku nhìn lúc đầu mình tưởng bố quỳnh , còn ông Minh nhìn còi còi mà cao cao , đầu cứ gật lia lịa . ăn thì đc ăn toàn đồ khó ăn, nhưng cũng may mình đá đc 5-6 bát , đi kỹ năng sống mà , ăn thế là tốt rồi . ăn xong thì phải mang giấy bút ra để học, tối hôm đó mình được họp điều hành 1 cuộc họp, cách gật gật của anh MInh, học rất nhiều từ anh Ku nữa, ông ý nói đi vào long người lắm.
Đêm đầu tiên mình đi tìm chỗ hút thuốc cùng Tuấn Anh , 2 anh em phát hiện ra chỗ đấy ko có muỗi , mát mẻ nên kêu anh em ra đấy ngủ . đêm hôm đó trở lạnh, mình và duy đi kiểm tra từng người , kéo áo ,kéo chăn , và ngắm các bạn ngủ. Họ ngủ trông thật hiền lành, thật sảng khoái, thật thánh thiện, mình ra biển ngắm biển đêm, cùng duy, nói chuyện về rất nhiều thứ, cuộc sống, tình bạn, tình yêu …
Sang hôm đó 7h TC dậy tập trung tập thể dục , anh em tập thể dục như đóng phim =)) có cả anh đạt quay phim, quay cảnh chạy, phải quay 2 lần , cảnh đi vào cũng thế ^^, sau vụ đóng phim buổi sáng, anh em vào ăn sáng , ăn cháo thì phải , dở ẹc, nhưng thế cũng đủ no rồi , đả cho mấy bát liền, sau đó rủ anh em đi tắm, vì lúc đó minh buồn ngủ quá - hem ai đi -- phi luôn ra biển, tắm 1 lúc sẳng khoái cực, nhưng mà phát đấy mà chết là đêck ai cứu , nên đc 1 tí thì vào ,
9h ra bãi cát, tất cả giới thiệu về nhau, cũng hơi nhàm , nghe buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng nghe, nhưng đến lúc cái anh gì kể về cơ động đuổi bắt thì thực sự ko kìm được ngủ - trốn về ngủ lấy ít sức , ngủ đc có 1 tiếng rưỡi , 2 tiếng thì anh Đạt sút cho 2- 3 nhát kêu dạy ăn cơm >_< lúc dạy thấy ông Duy nằm dười chân =)) , (chắc cũng đêck chịu nổi đây mà). Ngủ dậy ăn uống no nê mình mới biết mình thuộc đội 4 , nghe mang máng là Mai làm đội trưởng ( tí sặc cơm) . Phi đội 4 của mình có tên cũng rất bựa , 3 mét chia đôi thì phải,  , khẩu hiệu là “ Ta không cao ,nhưng chí ta cao” ,
Buổi chiều vẫn ra chỗ cũ, mấy anh lãnh đạo kêu đi bắt con dã tràng+ rửa sach = đưa vào miệng nhai >_< mình ko thể hợp cái vụ này và vụ ve ve cái cục phân con dã tràng cho vao miệng >_< mình sợ cua nên nhìn con dã tràng có 2 cái càng kinh bỏ xù, thôi ! vụ đấy mình trốn , dung tiểu sảo để qua >_<
Buổi chiều rất vui, nhưng hơi nghjêng về lý thuyết, ai cũng oải, nhưng ai cũng rất vui , biết về cái vụ buộc dây, cắm trại , lấy nước ở sa mạc
Buổi tối ăn uống , làm mấy chén rượu, nóng người , anh em hát vang nhà , rồi phải ra tập nhảy bài “ bà già khó tính” tập nhảy phờ người ra mà có đc biểu diễn đâu
Lúc ra đến bãi đốt lửa , theo kinh nghiệm phá rối của mình là biết có 1 nhóm rân chơi mặc quần đùi , đầu tóc không đứng đắn định phá phá , lúc đầu mình nhịn , nhưng sau đc mấy phút thấy tụi nó ngứa mắt quá, minh bảo Châu chú ý linh , Tuấn Anh nhìn mai , con mình ra bao quát, sau vụ nhảy lúc Hoa còi nhảy có 1 anh ăn mặc hip hop quần đùi trắng , mặt mũi bô nhếch , có tướng làm đại ca phi lên thì mình ra túm áo kéo xuống , nói mấy câu giảng giải các em y theo kiểu giang hồ 1 chút + ánh mắt đong đưa chết người của 1 sát thủ , các rân chơi lúc sau cách xa chỗ sân khấu 2-3 bước ko dám trêu còi luôn ( trêu thì táng chết ) . các rân chơi bắt đầu lân la ra hỏi chuyện, tụi nó kêu mình là bảo kê àh >_< quen đc 2 -3 anh rân chơi ở đáy nhưng đeck quan tâm lắm . để ý các bạn nữ là chính, cũng may là an ninh mình phụ trách ko sảy ra chuyện gì , cũng lo cho châu nhưng ko sao (đứa nào động vào em mình táng chết)
Mọi chuyện cũng qua , các bạn ngồi thiền ,còn mình vẫn đứng để nhìn các rân chơi phố biển về chưa, nhìn bọn đấy gian lắm.
Tối hôm đó có người chỉ cho mình , trên bầu trời có chòm sao hình “ trái tim “ , đến bây giờ khi viết bài này mình vẫn nhìn về chòm sao đấy , đẹp thật ! nhưng nó chỉ sáng có 1 nửa trái tim thôi , phần còn lại mờ mờ ảo ảo lắm ^^
Đêm hôm đó , anh Ku dạy mình lúc mắc võng, 2 anh em hút thuốc , chém gió 1 lúc . đêm đó mình còn hiểu ra rằng : giúp 1 người ko nên cần người ta giúp lại, cũng giống như t/y yêu là để cho đi, chứ không phải nhận lại, chỉ cần người minh yêu , mình quý , mình mến, mỉm cười, hạnh phúc , ko sảy ra chuyện gì là mình đã gọi là yêu người ta, đã gọi là bạn tốt của họ ( ông này nói hay mà bây giờ vẫn ế vợ nhỉ, hix hix) đêm đó là đêm thứ 2 mình nhìn các bạn ngủ , vẫn nét mặt đấy , vẫn thế nhưng trên mặt ai cũng tươi, cũng toát lên vẻ yêu đời, đêm hôm đó mình được ở gần 1 thứ, được nhìn lâu 1 điều, và nhận ra mình cần làm 1 số việc cho phần đời , phần sống còn lại của mình ! hiểu đc mình cần rất nhiều thứ cho tương lai ^^ đêm hôm đó ko giống như đêm hôm trước, mình chỉ hy vọng cái đêm hôm đó trời không bao giờ sáng, minh muốn ở bên các bạn ở bên cạnh những người anh , người em , và em . chỉ cần nhìn em thôi là không muốn ngủ, cảm giác rất gần mà rất xa, cả đêm ngắm trăng và chòm sao trái tim, đang lãng mạng găp cái thằng cha mất ngủ ra bờ biển tự kỷ tụt cả hứng ( cái thằng mà trộm cắp ấy) lần thứ 2 gặp ngay 1 pà tự kỷ bị người yêu đá hay sao ấy -- cũng ra biển . khuyên mãi mới vào >_<. Đi dạo 1 chút cùng anh Thắng saker ,2 anh em cũng tâm sự 1 tí, cũng may đấy ko phải lần tâm sự cuối cùng của mình với ông ý ! nếu hum sau ông ý nghẻo mình và anh em sẽ về = gì ^^
Trời sáng! Hum nay cũng đêck có mặt trời để gọi mọi người dậy ngắm >_< sương mù dày và nắng nhẹ đã làm cho cuộc hành trình từ sáng đã được hâm nóng . mọi người chạy tâp thể dục cũng rất hăng (hum nay ko có quay phim mà hăng thế)
Rồi bắt đầu cuộc hành trình Giải phóng miền nam, phần thi đàu tiên củ chuối nhất cả đội quắp nhau chạy rồi cùng nhau chui qua cái hàng rao thấp 40-50 phân,đội mình lúc đâu rất sung sức nên ít lỗi , rồi đi hết bờ biển xuống phía nam , mệt phờ người ra nhưng cảm giác như đc đi hành quân ở miền trung vậy . bài học tiếp theo là xây lô cốt, đội mình nhanh nhất đoàn kết nhất -- chặng này nhất là xứng đáng, cái lô cốt có cái khẩu pháo của mình rất là Haoai, chai rượu của hoa còi, anh Biến Thái rất khéo tay, anh vinh cũng có ý tưởng lạ, Mai là 1 đội trưởng nhưng hôm đó mình cảm giác ai cũng là đội trưởng ấy, lãnh đạo mọi người rất tốt, mình cũng bất ngờ về Mai, rồi lên đỉnh nhảy boom, đi tàu xuống núi giải phóng đànẵng, chơi trò chơi ngồi lên đùi nhau, làm cáng, bê thương binh , hạ thổ . nói chung tinh thần của đội mình đang rất hưng phấn , lên cao tột độ , nhưng bụp 1 nhát cáng gẫy, ông thương binh nặng mà to quá, cả đội nản , đi ko đi được , cả đội quyết định ăn gian, nhưng đó cũng là chính lúc đội mình nhục nhã nhất, biêt là đấy chỉ là trò chơi nhưng đội mình ai cũng ân hận va tức khi các đội khác vẫn ko bỏ cuộc để về đích, sau vụ này mình rút ra là tính hiếu thắng không nên bỏ, vụ nhảy qua , mạng nhện cũng chết cười . mình , duy, va tuấn anh + biến thái chết =)) bế Heo + Hà Mã Mai qua đc cũng là kỳ công lắm rồi ^^, đến vụ xe đạp hóa xe tăng càng đau ruột, ông vinh đạp xe chạy ầm ầm , ở sau ông Biến Thái cứ rên lên , Mình và duy và còi đuổi theo mún hộc máu lun, quyết tâm nhưng cũng vẫn về bét ^^, đến gần nơi Tổng Thống Minh đang uống trà đá, mình và duy, thằng cõng, thằng bê lê lết, Thương binh được 1 ít ngã lăn lóc, thằng Tuấn anh Haoai lao lên cõng để chạy vào bắt anh MInh, nghe tin anh Minh đầu hàng rồi nên anh em đội 4 ai cũng “ lòng đau như cắt , mồ hôi đầm đìa “ ngồi nhận chứng chỉ . >_<. Mà mắt nhìn về phía nồi cơm =))
Chiều 3h đang ngồi ngắm biển , ngắm các bạn nữ đang nô đùa nhảy sóng gió biển nhẹ nhẹ lùa vào tóc ,âm thanh sóng vỗ rì rào ! thì bất ngờ tin dữ ập đến, Vàng Anh ở dưới biển lao lên và hét “ cứu anh thắng , anh ý đuối rồi, sắp chết “ >_< nghe đc câu cứu anh thắng mình đã chạy rồi , vừa chạy vừa ngó, vừa sợ ( ông ý mà ngỏm thì hum nay ai đưa TC về >_< ) cứ lao ra biển, phía sau có anh Đạt lao theo nên cũng yên tâm, lao ra chỗ nước ngập thì 2 anh em lui vao 1 tí để nhìn, ko thấy anh thắng nở ngóp ngóp nữa nên cũng mất luôn hy vọng, đang ko biết làm gì thì có tiêng vọng lên “ cứu đc rồi , đc rồi “ mình lao ra ôm lấy , thấy người ông ý lạnh. Chân tây cứng ngắt, mắt nhắm lim dimm . Sờ xuống tim vẫn thấy đập nên chuyển sang sờ mũi, vẫn thấy phì phì nên yên tâm, cả lũ xóc ông ý như kiểu giã gạo ấy, 80-90 cân nên giã mãi gạo nó mới ra, cả cơm cả máu , cả rau cả hành , ra hết, ^^ anh ý sống nhưng mình thấy quần mình nặng chịch , úi dozi ơi ví ướt nhẹp, giấy tờ nhòe , điện thoại nhấc lên mà muốn đập luôn. Thôi ko sao , của đi thay người, người làm ra của , chứ của ko làm ra người ^^ . về mà ông ý chém gió to nhất xe, những thằng chết đi sống lại thường thế hay sao ấy =)) . mình cảm thấy tình anh em, sống chết mới là lúc đó , mình thật sự cảm động. không biết mình mà chết thì có ai tiếc không nữa. có ai khóc như táo khóc không >_< . bài học học được là rất lớn , dư âm của nó sẽ rất lâu , cám ơn TC cám ơn các anh, cám ơn các chị, các em , em !

Xem lý lịch thành viên http://tcfamily.zforum.biz

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết